Ở trong xe, Tôn Yên Thân hờ hững nhìn Cố Gia Hân, trong mắt không vui không buồn
"Tôi nói cô làm sao?"
Cố Gia Hân trề môi mắt ươn ướt nhìn anh
"Anh nói em phải an phận"
"Còn gì nữa?" Tôn Yên Thần lại lên tiếng
"Không được chen vào cuộc sống của anh"
"Còn nhớ?"
"Vâng" Cố Gia Hân cúi đầu giống như là biết lỗi rồi
Tôn Yên Thần xé một tấm sec 100 triệu ném qua cho cô ta
Cô liền ôm lấy Tôn Yên Thần
"Huhu em không muốn rời xa anh đâu" ôm anh rất chặt giống như là dành hết tâm can yêu anh
nhưng mà Yên Thần vừa liếc một cái cô liền im bặt thả tay ra
"Anh không thấy như vậy rất lỗ à?" hít hít cái mũi lấy tay lâu đi nước mắt Cố Gia Hân hỏi anh
"Muốn thêm bao nhiêu?" anh nhíu mày
"Không có em là nói anh đó"
"Từ lần ở quán bar tới giờ anh cũng không có làm cái việc mà chúng ta nên làm, chỉ có ôm hôn thôi, không thấy lỗ à?"
Cố Gia Hân thật sự lần đầu gặp một kim chủ như anh nha, rất lạ lùng
"Không có nhu cầu" anh cũng lạnh lùng trả lời khiến Cố Gia Hân không nhìn ra biểu cảm
" Vậy là mình chia tay hả?" Cố Gia Hân lại hỏi anh, anh thật sự lắm tiền cô đòi cái gì anh cũng mua
nhưng mà cô cũng không lưu luyến lắm, cô ta hiểu rõ anh ta chỉ xem cô là vật thế thân trấn an bản thân anh,
anh lại tàn độc như vậy tốt nhất cô nên tìm người khác thì tốt hơn, cái danh Tôn phu nhân
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tong-tai-anh-tan-nhan-qua-roi/1006782/chuong-37.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.