Bọn cô tranh thủ đến sớm để trò chuyện cùng với bố mẹ,
một lúc sau người đến ngày một đông cô cũng không thể ở đây tâm sự với mẹ chồng nữa,
Cô cũng bị lôi vào nói chuyện cùng các vị phu nhân khác,
"A cô xem cái dây chuyền này là chồng tôi đi công tác mua cho tôi xấu chết đi được, đúng là đàn ông chẳng có mắt thẩm mỹ gì cả" Một người phu nhân lên tiếng trong lời nói của cô ấy nghe như là đang chê nhưng thật ra là đang khoe khoang tình cảm của gia đình mình,
" Thật đó nha, cô lại xem cái đồng hồ này của tôi đi là phiên bản giới hạn đó, nhưng mà lại đi chọn cho tôi cái màu sến súa như vậy" lại thêm một người khác nói
từng người từng người kể ra mấy món quà mà chồng các cô tặng
"Tôn phu nhân xinh đẹp như vậy Tôn tổng chắc hẳn rất yêu thích đi, chồng cô có tặng cho cô cái gì không?"
có người lên tiếng hỏi cô, cô cũng không biết trả lời làm sao,
đến bây giờ một bông hoa anh cũng chưa từng có tặng cô lấy đâu ra những món quà quý giá như vậy chứ,
cô chỉ lắc đầu sau đó lấy cớ có chút mệt nên rời đi.
Ngồi trên xích đu ở ban công cô lặng người nhìn cảnh vật bên ngoài, có trăng có sao lại có hương hoa thoang thoảng làm cho cô dễ chịu,
"Oiii chao đây là Phương bạn học đây mà, không không không phải gọi là chị dâu mới phải"
cảnh đẹp như vậy lại bị cái giọng nói chua ngoa của một người phụ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tong-tai-anh-tan-nhan-qua-roi/1006770/chuong-25.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.