Buổi chiều______
Cùng ngồi trên xe với Tôn Yên Thần, Phương Tiểu Anh nép qua một bên, ngồi sát cửa xe, thẫn thờ nhìn cảnh vật bên ngoài không có quan tâm anh,
cái cảm giác bị bỏ rơi thật sự không tốt một xíu nào nha,
mỗi lần cô đi với anh sẽ luôn đắm chìm nhìn anh, chỉ quan tâm có mỗi anh, bây giờ cô lại xem anh thành không khí,
anh nuốt không trôi cục tức này, anh liền tăng tốc,
"Á" anh đột ngột tăng tốc như vậy làm cô một trận kinh hoàng, tay nắm chặt dây an toàn,
"Anh chạy từ từ thôi, anh muốn đi gặp ông thổ địa à?"
cô liền bất mãn nhìn anh, trong đầu lại nghĩ anh muốn dùng phương thức này ám sát cô sao?
Nhìn thấy Tiểu Anh như vậy lòng Tôn Yên Thần mới thoải mái một chút, không ai mượn cô ngó lơ anh,
anh cứ duy trì tốc độ như thế cho đến khi tới nơi, còn cô ở một bên cầu nguyện trong lòng,
vừa xuống xe mặt cô tái nhợt, chân đứng không vững,
cứ loạng choạng, sau đó cảm thấy bên eo có một bàn tay rắn chắc giữ cô lại,
"Diễn cho thật tốt, đừng làm cho ba mẹ phiền lòng"
mỗi lần về, nhà anh với cô sẽ diễn cái vở kịch gia đình hòa thuận, vợ chồng hạnh phúc, mà mỗi lần diễn như vậy cô lại rất nhập vai,
mong muốn vỡ diễn này cứ như vậy mà kéo dài mãi mãi,
thu lại vẻ thất thần cô cùng anh bước vào nhà.
" Yên Thần, Tiểu Anh hai đứa về rồi"
Vừa bước vào nhà đã có một người phụ nữ tuổi trung niên lên
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tong-tai-anh-tan-nhan-qua-roi/1006769/chuong-24.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.