Lâm Thành Công lắc đầu, cứng rắn nói: "Không, là em đoán. Lúc ấy chỉ có hai người bọn họ ở nhà, không phải ả thì là ai?"
Lâm Thành Nhân nhếch khóe miệng, mỉm cười bốn cợt: "Xem ra Lưu Họa Y đã đưa vào đầu em không ít suy nghĩ lệch lạc. Lâm Thành Công, em tỉnh táo lại đi, Lưu Họa Y không đơn giản như em nghĩ đâu. Cô ta chỉ đang lợi dụng em thôi, em nghĩ là cô ta sẽ thích em sao, thật buồn cười."
"Em không quan tâm cô ấy có thích em hay không, nhưng em tin vào cách làm người của cô ấy, chắc chắn cô ấy không phải là loại phụ nữ ác độc như anh nói. Ngược lại là anh, anh mới là người phải mở to mắt ra mà nhìn cho
rō."
"Ngu ngốc." Lâm Thành Nhân tức giận mắng. Không biết ả Lưu Họa Y này đã chuốc thuốc gì cho Thành Công mà nó cứ khăng khăng bảo vệ cô ta như vậy.
"Em thích cô ấy. Nhưng không có nghĩa là em muốn có được cô ấy bằng mọi giá. Em chỉ hy vọng có thể đứng sau lưng cô ấy, mãi mãi ủng hộ cô ấy."
"Rốt cuộc là ả đã ếm thứ bùa gì cho mày?" Sắc mặt của Lâm Thành Nhân trở nên khó coi, giọng điệu cũng cúng rắn.
"Không có bùa chú gì hết. Anh mới là người bị ếm
Lâm Thành Công mím chặt môi, không nhìn Lâm Thành Nhân nữa mà quay đầu đi lên lầu.
Lâm Thành Nhân xoa xoa thái dương đau nhức, thằng nhãi Thành Công này. Càng lớn càng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tong-tai-ac-ma-sung-the/3359436/chuong-90.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.