Ánh nắng rực rõ.
Trong bệnh viện.
Lâm Thành Công chậm rãi đẩy Lưu Họa Y đi trên sân
"Hôm nay trời đẹp quá. Giá mà chị có thể tự bước
Lâm Thành Công đứng phía sau cô, đưa đầu về trước
nhìn cô, "Vết thương của chị còn chưa lành, vốn dĩ không nên ra ngoài hoạt động, em đưa chị ra ngoài thế này, chị nên vui mừng rơi nước mắt mới phải. Lại còn muốn tự đi."
Lưu Họa Y cười nhẹ: "Vâng, nghe lời cậu hai."
Lâm Thành Công bĩu môi, rồi tiếp tục đẩy cô đi về
phía trước.
"Thành Công, chị có thể xuất viện chưa?" Lưu Họa Y đột nhiên hỏi.
Lâm Thành Công ngây ra một chút, "Chị muốn xuất viện à?”
Lưu Họa Y gật đầu: "Phải, chị ngồi trong bệnh viện cả ngày ngột ngạt lắm, e là dù khỏe mạnh cũng trở thành ốm yếu."
Lâm Thành Công thở dài, ngồi xuống trước mặt cô, nói: "Chị chờ em đi hỏi bác sĩ, nếu bác sĩ cho phép xuất viện thì được, nếu không thì chị phải ngoan ngoãn ở đây."
Lưu Họa Y gật đầu.
Thật ra thì vết thương của Lưu Họa Y đã ổn hết rồi, về nhà nghỉ ngơi cũng được, chỉ cần chờ tháo băng là xong.
Nhưng Lâm Thành Công mong cô ở lại bệnh viện thêm vài ngày, như vậy thì cô không cần phải về nhà đối mặt với Lâm Thành Nhân và Hạ Vân Linh, không cần phải buồn lòng vì bọn họ.
Sau khi được bác sĩ cho phép, Lâm Thành Công nhanh chóng hoàn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tong-tai-ac-ma-sung-the/3359435/chuong-89.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.