Lưu Họa Y kéo ông, "Ba, chúng ta không còn nhà, nhà đều bị niêm phong hết rồi.”
Ông sửng sốt một chút, rốt cuộc cũng đến nước này, khổ sở cười một tiếng, "Đúng rồi hỉ." Ông gật gật đầu, mắt đầy tang thương.
"Không sao hết, ở đâu có ba đó chính là nhà." Lưu Họa Y tựa vào ngực ba mình.
Cô móc trong túi xách ra một tấm thẻ ngân hàng hôm đó đoạt lại được trong tay Ngọc Anh. Tấm thẻ này cũng nhờ Ngọc Anh tẩu tán tài sản trước thời hạn, cho nên
không cbị tra ra, cũng không bị đóng băng.
Cô suy nghĩ một chút, quyết định mua một căn nhà. "Ba, ba tìm chỗ nào ngồi nghỉ chút đi, con đi một chút lập tức trở lại ngay.”
Không đợi ba kịp phản ứng, Lưu Họa Y đã chạy xa.
Cô đến ngân hàng kiểm tra xem tiền có thể sử dụng trong thẻ còn bao nhiêu.
Thở dài một hơi, tạm ổn, Ngọc Anh không mang đi toàn bộ tiền, còn dư lại được mấy trăm triệu.
Số tiền này, đủ để mua một căn nhà nhỏ.
Cô cất tiền, đi đến văn phòng môi giới nhà đất. Nhìn những căn nhà không gian lớn một chút, trang hoàng khá hơn một chút, Lưu Họa Y âm thầm chắt lưỡi.
Cho tới bây giờ đối với những thứ này, cô vân không hề có khái niệm, cha chưa bao giờ quản chặt chi tiêu của cô cùng anh trai, nhất là ở phương diện tiền bạc, cho tới bây giờ cũng chưa từng từ chối các con cái gì.
Lưu Họa Y không cần lo
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tong-tai-ac-ma-sung-the/3359415/chuong-69.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.