"Đúng đó." Cô gật đầu một cái, gò má trắng nõn hơi đỏ ửng lên.
"Có lẽ anh không phải là người đâu. Anh chính là thiên thần mắc đọa, bị lạc ở trần gian mới đúng."
Hắn bật cười, vuốt ve mái tóc đen nhánh suôn mềm của cô, có lẽ vậy, tôi chính là một người bị lãng quên, vĩnh viễn bị giam ở góc tối không thấy được ánh sáng, bất quá
tôi có thể làm thiên thần trong lòng cô cũng đủ rồi.
Lưu Họa Y cười một tiếng, "Tôi phải trở về." Cô chỉ ra ngoài cửa sổ, một chiếc xe nhỏ chạy vào, là Lâm Thành Nhân trở về.
Lúc hắn ngẩng đầu lên, trên mặt còn mang nụ cười ôn nhu, hòa tan trái tim đã bị vứt xuống sông băng của Lưu Họa Y.
Lưu Họa Y xoay người rời đi, nhìn cô dần dần đi xa,
ngườ đàn ông siết chặt quả đấm, trong con ngươi thoáng qua một tia dữ dằn, dáng vẻ cực kỳ giống Lâm Thành Nhân.
Lâm Thành Nhân, tôi đã có thể nói, tôi nhất định sẽ không để cho cậu được như ý nữa. Cũng tuyệt đối sẽ không để cho cậu tiếp tục tổn thương cô ấy. Càng không để cho cậu cướp đi hết thảy những thứ thuộc về tôi.
Lúc Lưu Họa Y trở lại biệt thự, Lâm Thành Nhân vẫn chưa vào nhà, cô ngồi trên bàn ăn ăn đại chút gì đó, nói mấy câu cùng Lâm Thành Công rồi đi lên lầu.
Nằm xuống giường, đầu mày cuối mắt Lưu Họa Y lộ ra nụ cười thật nhẹ.
Chợt nhớ tới cái gì đó, Lưu Họa
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tong-tai-ac-ma-sung-the/3359414/chuong-68.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.