Thật vất vả mới được sống một cuộc sống thoải mái hơn, thế mà lập tức liền bị đánh ngược trở về thời gian đen tối trước đó.
hầm hầm, phát ra ánh mắt cầu cứu về phía Lâm Thành Công.
Lâm Thành Công quay mặt chỗ khác, vội vàng nhón mấy hạt cơm, chị dâu không phải tôi không giúp chị. Cái mặt anh trai đã sắp đen bằng đít nồi rồi. Tôi không dám đùa giỡn trước họng súng của anh ấy đâu.
Ai bảo chị gan lớn bằng trời dám nhổ lông trên đầu
con cọp. Bây giờ biết hậu quả nghiêm trọng rồi chứ ?
"Nhìn cái gì mà nhìn? Gắp thức ăn." Lâm Thành Nhân gõ đũa trên mâm mấy cái, Lưu Họa Y nổi sùng.
Đêm hôm đó sau khi Huỳnh Cấn Mai ra về, Lâm Thành Nhân ngồi phanh ngực trên sofa, cổ áo mở rộng liều mạng đổ nước vào cổ họng, Lâm Thành Công và Lưu Họa Y buồn cười nhưng lại cảm nhận được từ trường âm u lãnh khốc của hắn,s cũng không dám cười nữa.
Sau khi Lâm Thành Nhân nốc nước xong, ánh mắt hung hăng nhìn Lưu Họa Y cười đặc biệt kinh khủng: "Làm khá lắm.”
Lưu Họa Y mân mê mặt dây chuyền trên cổ, giả bộ cười hai tiếng.
Sau đó sáng sớm hôm sau, Lưu Họa Y còn đang trong mộng chưa tỉnh ngủ liền bị Lâm Thành Nhân lôi tới phục vụ hắn thay quần áo, rửa mặt, ăn cơm.
Lưu Họa Y xoa đôi mắt ngái ngủ chưa tỉnh táo, mặt đầy tức giận: "Tôi làm gì phải phục vụ anh? Anh không có tay à? Mình anh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tong-tai-ac-ma-sung-the/3359404/chuong-58.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.