Hắn nuốt nước miếng một cái, vừa định mở miệng mắng Lưu Họa Y, chỉ cảm thấy cổ họng khô khốc.
"Chú Hiểu. Rót cho tôi ly nước. Nhiều một chút." Lâm Thành Nhân giận dữ trợn mắt nhìn Lưu Họa Y một cái.
Nghe Lâm Thành Nhân kêu lên, Lưu Họa Y không nhịn được cười ra tiếng.
Hừ. Ai bảo bình thường thái độ của anh đối với tôi tệ hại như vậy. Bây giờ thua trên tay tôi rồi chứ ? Đáng đời. Bổn cô nương phải cho anh biết tôi không phải là trái hồng mềm cho anh tự do nắn bóp.
Lâm Thành Nhân trừng mắt một cái, Lưu Họa Y một trận ho nhẹ, liền vội vàng đứng lên đi vào bếp.
Huỳnh Cẩn Mai nhìn cuộc chiến âm thầm bằng ánh mắt giữa hai người, trong lòng tự nhiên có cảm giac gì đó, trực giác nói cho cô biết, Lâm Thành Nhân thật sự có cảm giác đối với cô.
Nếu như cô chủ động một chút, cố gắng một chút nữa nói không chừng thật sự có thể trở thành bà lớn nhà họ Lâm.
Lâm Thành Công trợn mắt há hốc mồm nhìn Lâm Thành Nhân hoàn toàn bất chấp hình tượng nốc xuống ừng ực một ly nước lớn, sau đó lại sai Chú Hiểu mang đến một ly nước khác.
Hắn hoàn toàn trợn tròn mắt.
Nhìn thấy Lưu Họa Y chạy vào nhà bếp, hắn nháy mắt mấy cái, "Em đi lấy thêm chút chè ..”
Lâm Thành Công đi vào bếp, chỉ thấy Lưu Họa Y ngồi
chồm hổm dưới đất cười đến rung người, không thở được.
Hắn cười hỏi, "Chuyện
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tong-tai-ac-ma-sung-the/3359403/chuong-57.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.