Cùng Mai Tuyết Yên đi dạo một vòng quanh vườn hoa bệnh viện, Dương Tuấn Vũ thấy trước phẫu thuật em gái vẫn rất bình tĩnh, hắn hỏi:
- Em có sợ không?
- Em không.
Mai Tuyết Yên lắc lắc đầu, gạt nhẹ tóc mai, cô cười rất đẹp.
- Dù kết quả thế nào thì em vẫn là em gái của anh, vẫn là con của ba mẹ mà. Không có dù thay đổi hết. Ông trời lấy đi của em đôi chân, nhưng được làm người một nhà với mọi người, em đã mãn nguyện rồi.
Dương Tuấn Vũ xoa đầu cô, cười cưng chiều:
- Em gái anh sẽ sớm bình phục thôi. Bác sĩ Vũ khi nãy đã nói với anh rồi. anh ấy sẽ cố gắng hết sức. Rồi còn nói khả năng thành công rất lớn. Em cứ thoải mái, thả lỏng đi. Có anh ở đây rồi. Không ai bắt nạt được em hết.
Mai Tuyết Yên dựa đầu vào ngực anh, ở đây cô cảm thấy rất an toàn.
- Có phải anh và Minh Châu thích nhau đúng không?
- Gì?
Dương Tuấn Vũ đang xoa mái tóc mềm của em gái thì nghe cô đột nhiên chuyển sang chủ đề hoàn toàn khác. Thoáng sửng sốt, hắn lắc lắc đầu:
- Không phải vậy đâu.
Thứ nhất, anh của em nghèo, gia thế không cân xứng.
Thứ hai, hiện tại anh chỉ muốn phát triển sự nghiệp và học tập.
Thứ ba, cô ấy có ý chung nhân rồi.
Mai Tuyết Yên cười cười, cô nói:
Thứ nhất, anh trai em bây giờ đã là doanh nhân thành đạt rồi. Sau này sẽ là tỷ phú sớm thôi.
Thứ hai, anh em rất tài giỏi, người gặp người thích,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tong-giam-doc-sieu-cap/556027/chuong-70.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.