Vu Thiện nhận được một tin nhắn do Kinh Sở gửi tới, nói là gửi thư mời đưa cho cô, nhưng cô đâu nhận được, chuyện gì xảy ra? Có phải bị thím Lan thu rồi không? Lần trước chuyển phát nhanh thím Lan đưa cho mình mà.
“Thím Lan, bà đang ở đâu?” Vu Thiện đi dép bước xuống cầu thang, trong miệng gọi thím Lan, thím Lan nghe cô gọi vội đi vào, khi thấy cô mặc quần áo mỏng manh vội đẩy Vu Thiện đi lên lầu: “Tại sao mợ chủ xuống đây, lại còn mặc ít như vậy!”
“Thím Lan, bà có nhận được thư mời nào không?” Vu Thiện cản động tác của thím Lan, vội vàng hỏi, thư mời này chính là biện pháp duy nhất để liên lạc với thế giới bên ngoài.
“Thư mời gì? Mợ chủ đang nói gì?” Ánh mắt thím Lan lóe lên hỏi, sao mợ chủ biết được chuyện này? Bà không nói với mợ chủ mà.
“Cái gì?” Không có ư? Làm sao có thể? Kinh Sở sẽ không vô cơ lừa gạt cô.
“Không có, mợ chủ có nhớ nhầm không vậy.” Thím Lan giả vờ bình tĩnh nói, nếu như Vu Thiện nhìn kỹ một chút thì có lẽ cô sẽ phát hiện ra điều gì đó.
“Mợ chủ vẫn nên về phòng đi, cậu chủ phát hiện thì nhất định sẽ tức giận.” Thím Lan giục cô, hai người đi về phòng.
“Thím Lan, thật sự không có sao?” Vu Thiện vẫn chưa buông tha, có phải Âu Dương Lãnh không cho thím Lan đưa thư cho mình không?
“Không có, mợ chủ nghĩ nhiều rồi, thím Lan nhận được nhất định sẽ đưa cho mợ chủ.” Thím Lan đảm bảo.
“Thím Lan nhất
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tong-giam-doc-phu-nhan-chay-roi/555176/chuong-91-2.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.