Edit: Ngọc Hân – Diễn đàn
“Ừ.” Thím Lan nói xong xoay người đi theo sau lưng Âu Dương Thiên, đưa hai ông cháu Âu Dương Thiên ra ngoài. Lê:Quý:đôn
“Mệt không? Đói bụng không?” Âu Dương Lãnh dịu dàng đỡ cô, sau đó dưới tầm mắt kinh ngạc của Vu Thiện, ôm cô đi lên lầu, điệu bộ cẩn thận khiến người ta tưởng anh ta yêu mình rất nhiều. Vu Thiện khẽ cúi đầu, đôi môi mím chặt không nói gì.
“Thím Lan, mang thức ăn lên đi.” Liếc mắt thấy thím Lan đã quay lại, anh dặn dò, chân không ngừng bước tiếp tục đi lên lầu.
“Ừ.” Thím Lan nhận lệnh, lập tức đi làm.
“Thả tôi xuống, để tôi tự đi.” Vu Thiện không muốn tiếp xúc quá nhiều với Âu Dương Lãnh giùng giằng muốn rời khỏi cái ôm ấm áp của anh, đây là ngực của hung thủ giết người, cô cảm thấy ghê tởm.
“Ngoan, thân thể em cần nghỉ ngơi.” Âu Dương Lãnh từ chối, bước nhanh như cũ đi tới phòng, không hiểu trước đây còn ra vẻ phụ nữ khéo léo, sao giờ trở nên khó đến gần như vậy?
Vu Thiện biết chuyện Âu Dương Lãnh đã quyết định thì rất khó để anh thay đổi, cũng không trốn tránh nữa, dù sao thì anh ta cũng không thể theo sát mình suốt được.
Hai người về phòng Âu Dương Lãnh, kể từ lần ân ái ở đây lúc trước, Âu Dương Lãnh liền bố trí Vu Thiện ở phòng này, mặc dù cô không muốn nhưng cô phải ở lại chỗ này.
“Buông tôi ra, tôi sẽ ở phòng mình.” Lúc Âu Dương Lãnh đặt cô vào ghế salon, Vu Thiện vội nói nhưng bị Âu Dương
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tong-giam-doc-phu-nhan-chay-roi/555172/chuong-88.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.