Edit: Ngọc Hân – Diễn đàn
“Buông cô ấy ra!” Âu Dương Lãnh quát lên, sải bước đi tới bên cạnh Vu Thiện và Kinh Sở, vươn tay dài ra kéo tay Vu Thiện vào trong ngực mình! lqdion
“Á!” Vu Thiện đột nhiên bị lôi kéo bước chân hơi lảo đảo, cả người lùi về sau theo quán tính, bị Âu Dương Lãnh bắt được, tầm nhìn trong mưa mơ hồ nhưng Vu Thiện biết là Âu Dương Lãnh.
Kinh Sở thả tay cô ra, không kéo Vu Thiện lại, chỉ liếc nhìn Vu Thiện: “Thiện Nhi nghỉ ngơi cho khỏe.” Sau đó đầu không ngoảnh lại rời đi.
“Buông tôi ra!” Vu Thiện dùng sức đẩy Âu Dương Lãnh, trên khuôn mặt nhỏ nhắn mang theo vẻ quyết tâm đoạn tuyệt: “Anh đi đi!Hãy biến mất trước mặt tôi!”
“Em nói cái gì?” Âu Dương Lãnh bị Vu Thiện đẩy ra, thoáng chốc lửa giận tràn đầy trong tim, tay cuộn chặt, vừa rồi trong ngực Kinh Sở cô yên tĩnh là vậy, đến trong ngực mình lại tránh xa như rắn rết?
Tròng mắt đong đầy lửa giận, nhảy tới trước kéo Vu Thiện vào trong ngực, mặc kệ cô giãy dụa, kiên quyết nâng mặt cô lên, ép buộc cô nhìn mình: “Đáng chết, không phải đã dặn em không được để đàn ông khác chạm vào rồi sao!” Vốn là muốn hung hăng mắng cô một trận, nhưng khi thấy cô khóc thương tâm, tức giận biến mất trong nháy mắt.
“Anh theo dõi tôi!” Vu Thiện nặng nề muốn hất anh ra, cô không nên để anh ta ôm, anh ta là hung thủ giết chết mẹ!
“Vu Thiện, em biết là em đang làm gì không?” Âu Dương Lãnh thấy cô chống cự
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tong-giam-doc-phu-nhan-chay-roi/555170/chuong-86.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.