Edit: Ngọc Hân
Sau khi Vu Thiện ngủ mê man một ngày, vô cùng khó chịu tỉnh lại, bên trong phòng mờ tối khiến cô hoảng sợ, cô cố gắng chống tay, cả người như không có sức lực, chỉ còn chút hơi thở yếu ớt. lqdion
“Đây là đâu?” Vu Thiện ngẩng đầu nhìn trần nhà, cảm giác cổ họng khô khan, rất ngứa, đôi môi nứt nẻ, đầu rất choáng, mình bị sao vậy?
“Em đã tỉnh?” Kèm theo giọng nói là sự chứa đựng tức giận mơ hồ, đồng thời đèn cũng sáng lên, tròng mắt Vu Thiện không thích ứng ánh sáng đột ngột chói chang, nhắm mắt lại chờ đợi.
Có bóng dáng người áp đến, Vu Thiện không mở mắt ra cũng biết là Âu Dương Lãnh đến gần mình, mùi trên cơ thể anh cô có thể nhận ra ngay tức thì.
“Khát nước không?” Âu Dương Lãnh chứng kiến bộ dạng yếu ớt của cô, giọng ẩn chứa sự tức giận cũng giảm xuống mấy phần, thật sự không thể tức giận được.
“Có.” Vu Thiện chỉ có thể phát ra giọng nói yếu ớt, giọng rất nhỏ, giống như tự lẩm bẩm, nhưng Âu Dương Lãnh vẫn nghe thấy, cầm ly nước để trên tủ đầu giường bưng tới bên khóe miệng Vu Thiện.
“Uống đi.” Âu Dương Lãnh dịu dàng đỡ ly nước bên mép miệng Vu Thiện, Vu Thiện mở mắt ra, đập vào mắt là một đôi mắt đen nhánh đầy lo lắng, trái tim thoáng chốc được lấp đầy, anh luôn bên cạnh mình sao? Thuận theo miệng nhỏ uống vài hớp nước, vì uống quá nhanh nên bị sặc.
“Khụ khụ….”
“Sao không cẩn thận một chút!” Giọng trách móc của Âu Dương Lãnh vang lên,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tong-giam-doc-phu-nhan-chay-roi/555167/chuong-83.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.