“Ừ, là khối ngọc có thể mài dũa, chỉ là thân phận cô ấy không giúp được gì cho nhà Âu Dương.” Ông cụ Âu Dương vẫn không bỏ qua thân phận của Vu Thiện như trước, thân phận như thế hiển nhiên không nằm trong phạm vi được ông đón nhận.
“Thì xem anh trai dạy dỗ như thế nào đã.” Cho đến khi xe Vu Thiện và Âu Dương Lãnh biến mất trong tầm mắt Âu Dương Văn, anh ta mới quay đầu lại, trong đôi mắt xẹt qua tia sáng không bị ai phát hiện.
Vu Thiện ngồi trong xe nhìn Âu Dương Lãnh, anh ta đang nói chuyện điện thoại với ai vậy? Không giống với bộ dạng mày nhíu chặt, khí chất lúc nhã nhặn lúc lạnh lùng như ngày thường, Vu Thiện ngắm mãi anh.
“Ừ, phải làm đừng để lại dấu vết, còn nữa, chuẩn bị ngày mai họp báo, tuyên bố hôn sự cùng Vu Thiện.” Âu Dương Lãnh nói với Hắc Mộc, sau đó không nói thêm câu nào nữa, anh cúp máy thì thấy Vu Thiện nghi hoặc nhìn mình.
“Lái xe.” Âu Dương Lãnh ngồi vào xe dặn tài xế lái đi, rồi quay đầu qua nhìn Vu Thiện, lúc này anh mới nhìn thấy trên khuôn mặt cô có dấu hồng, nếu như không nhìn kỹ thì không phát hiện ra được.
“Đây là chuyện gì xảy ra?” Âu Dương Lãnh đưa bàn tay xoa nhẹ lên dấu vết trên gò má Vu Thiện, xem ra là ngày hôm trước in lên, không phải ngày đó cô về nhà ư? Là ai đánh?
“Tôi không sao.” Vu Thiện tránh bàn tay Âu Dương Lãnh, khiến tay anh dừng giữa không trung, cô cho rằng sẽ không ai phát
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tong-giam-doc-phu-nhan-chay-roi/555103/chuong-19.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.