“Mẹ nói xin lỗi đi, như vậy có thể thay đổi đường chết trước mắt của Vu thị.” Vu Long nói bên tai bà ta, phát hiện thời điểm này, ở chỗ này, nói xin lỗi là phương pháp tốt nhất có thể xóa bỏ hoàn cảnh khó khăn. lequydon
“Để cho Âu Dương lão gia chê cười, Thiện Nhi, con cứ nói đi.” Vu Thành cười đồng thời nháy mắt ra hiệu cho Vu Thiện, để Vu Thiện thay Đinh Hoa nói chuyện.
“Ba vợ, ba cũng biết Thiện Nhi không thích nói chuyện, hơn nữa gây họa cũng không phải là Thiện Nhi.” Âu Dương Lãnh không cho Vu Thiện cơ hội nói chuyện, khinh thường hành động của Vu Thành, vọng tưởng muốn để Thiện Nhi ra mặt, khiến ông nội không vui sao?
“Con…” Thấy Âu Dương Lãnh che chở Vu Thiện như vậy, khuôn mặt già nua của Vu Thành không nhếch lên được, quay đầu nhìn về phía Đinh Hoa đang chột dạ, ánh mắt độc ác nhìn chằm chằm Đinh Hoa, đều do bà ta.
“Thật xin lỗi, là tôi không hiểu lý lẽ khiến Âu Dương lão gia chê cười.” Thấy ánh mắt kinh khủng của Vu Thành, Đinh Hoa cũng biết mình phải nói lời xin lỗi, dịu dàng khom lưng nói xin lỗi trước mặt người nhà Âu Dương.
“Chúng ta vẫn nên bàn bạc chuyện hôn sự của Thiện Nhi đi.” Vu Thành mỉm cười nét mặt già nua dịu xuống nói, dời lực chú ý chuyển qua người Vu Thiện, dù sao hôm nay chính là tới để bàn bạc chuyện hôn sự của cô.
“Khụ khụ, không biết ông Vu cần bao nhiêu sính lễ?” Âu Dương Thiên lạnh giọng nói, theo ông biết, ông Vu từ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tong-giam-doc-phu-nhan-chay-roi/555102/chuong-18.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.