Cô vẫy một chiếc taxi ven đường sau đó ngồi lên và nói địa chỉ, tiếp theo bảo tài xế chạy nhanh lên một chút, tài xế bị vẻ mặt khẩn trương của cô làm kinh hoảng, nghĩ rằng cô đã xảy ra chuyện gì đó nên lập tức tăng tốc độ xe. Sau khi tới địa chỉ cô nói, Vu Thiện rút ra tờ giấy giá trị to đưa cho ông ta, ngay cả tiền lẻ cũng không cần, vội chạy về nhà. Tài xế nhìn động tác của cô không rời đi mà ngược lại lo lắng nhìn cô, cảm giác giống như nhà cô đã xảy ra chuyện gì đó.
Vu Thiện đi tới cửa nhà, cô không có chìa khóa nên phải đứng ở đó, cô thấy trong nhà đen thui thoáng chốc trái tim kêu lộp bộp, mẹ không ở nhà ư? Sao lại tối đen thế này! lequydoon
Thời gian này mẹ hẳn nên ở nhà, sao trong nhà lại tối thui, mẹ đi đâu? Mình không ở nhà vừa mới mấy ngày đã thay đổi? Nhà bên cạnh có người, Vu Thiện lập tức chạy tới hỏi, “Thím ơi, thím biết mẹ con đi đâu không?”
Thím Trương nhà bên cạnh nhìn thấy Vu Thiện trở về vội vàng nói: “Sao giờ cháu mới về, mẹ cháu chờ cháu rất lâu, không thấy cháu trở về thì không yên lòng, nên đi đâu đó, cũng đã hai ngày rồi chưa thấy quay lại!”
“Cái gì? Tại sao có thể như vậy?” Mẹ nhất định rất lo lắng cho mình mới có thể đi tìm mình, đáng chết, nếu để cô biết mẹ chịu giày vò ở chỗ đó, cô nhất định sẽ không bỏ qua cho đồ tiện nhân kia!
“Tiểu Thiện à,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tong-giam-doc-phu-nhan-chay-roi/263918/chuong-9.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.