Cô không buồn ngước mặt lên, giơ chiếc điều khiển ti vi đổi hết chương trình ở kênh này tới tiết mục ở kênh khác.
Ánh sáng màn hình hắt ra lập lòe lúc sáng lúc tối, trở thành ánh sáng biến ảo rực rỡ kỳ dị ở trên mặt cô.
Anh còn chưa đến gần, cô liền chợt liền tắt ti vi, trong phòng lập tức tối mờ đi một chút. bước chân của Hà Dĩ Kiệt chợt ngừng lại một chút, Tư Tư cũng đã chậm rãi đứng lên..
Anh nhìn thấy rất rõ ràng, giữa lúc này đột nhiên mắt anh như bị đâm vào đau nhói.
Trên người cô đang mặc bộ quần áo ngủ bằng vải bông hết sức quen thuộc. Sau khi xin từ chức, trước lúc anh về Hàng Châu mua nhà ở, anh đã tự mình đi đến khu nhà trọ Cẩm Hồ để dọn dẹp những đồ đạc mà cô còn để lại ở đó, quần áo, những món đồ chơi bằng bông, những thứ bày biện nho nhỏ, những mỹ phẩm mà cô đã từng dùng sau khi tắm gội, kể cả những món trang sức nhỏ nhất, tất cả mọi thứ anh đều nhất nhất dọn sạch sẽ, mang hết về nơi này.
Bởi vì mới dọn nhà, còn quá nhiều chuyện phải làm cho nên anh còn chưa kịp tháo bỏ những đồ vật ở trong phòng ra, đồ của Tương Tư cũng tạm thời thu gọn ở phòng khách.
Không biết thế nào mà y phục của Tương Tư lại bị Tư Tư tìm lôi ra để mặc được.
Mới đầu anh cũng cảm thấy rất tức giận, thế nhưng ngọn lửa giận ấy cũng chỉ thoáng qua một cái mà thôi. Giờ phút này chứng kiến
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tong-giam-doc-hang-ty-cuop-lai-vo-truoc-da-sinh-con/552300/chuong-772.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.