An Dĩ Mạch nhìn thấy thức ăn ngon, tạm thời để chuyện của An Mặc Hàn bỏ vào sau đầu.
"Ô, anh còn chưa nói vì sao anh ở nhà đâu?"
An Dĩ Mạch ăn cũng không nhàn rỗi, nhìn An Mặc Hàn cũng đang ăn nồng nhiệt. Dì Lan làm bữa cơm này không có sai, nhưng là dì Lan đi đâu rồi.
Thấy An Dĩ Mạch nhìn xung quanh, An Mặc Hàn nhíu mày. Thật là ăn cơm cũng không thành thật.
"Dì Lan đi tản bộ cùng chú Trương rồi, anh cũng vậy vừa mới trở về. Anh đói bụng, cho rằng em cũng sắp tỉnh, cho nên trở về ăn cơm cùng em. Nhưng mà, ăn xong còn phải đi làm."
Nghe An Mặc Hàn nói tủi thân như vậy, An Dĩ Mạch cười cười.
"Gần đây công ty bề bộn nhiều việc lắm sao?"
Trước kia cho tới bây giờ An Mặc Hàn đều không muốn ở công ty đợi như vậy, trừ phi là rất bận rộn, anh sẽ không thích ở công ty.
An Mặc Hàn gật đầu một cái, quả thật có chút vội. Bởi vì phải thay đổi theo quý, trong vòng ba tháng bọn họ sẽ phải đưa tất cả kế hoạch toàn bộ vận hành chính thức, cho nên có hơi bận.
"Anh có thể để cho Toàn Ti Dạ giúp đỡ anh, dù sao cậu ấy cũng nhàn rỗi không có việc gì làm."
An Dĩ Mạch suy nghĩ một biện pháp tốt giúp anh, sau khi nghe xong An Mặc Hàn lại lắc đầu. Sáng sớm hôm nay Toàn Ti Dạ đã bị cha cậu ta lôi về nhà.
"Cậu ta bị lão cha kéo về nhà chịu trừng phạt rồi."
Cảm giác An Mặc Hàn nói
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tong-giam-doc-gian-manh-chi-yeu-vo/554993/chuong-22.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.