Trong phòng, Ngô Diệc Phàm tắm xong thì thay sang áo ngủ tơ tằm màu đen, vừa nhìn đã biết giá nhất định không rẻ. Tóc hắn còn ẩm, lòa xòa trước trán, toàn thân đều tỏa ra mùi hương xà phòng thơm ngát.
Lộc Hàm yên lặng mắng: … Giai cấp tư sản tàn ác.
“Cậu muốn tắm không?”
Ngô Diệc Phàm vừa lau tóc vừa hỏi.
“Đương nhiên a.”
Lộc Hàm lấy quần áo và khăn bông trong vali ra, đẩy cửa vào phòng tắm. Bên trong đầy đủ vô cùng, tiện dụng lại đẹp đẽ, làm người ta cảm thấy tâm tình thật tốt.
Nhường, tắm.
“Cậu nhìn tôi tắm xong rồi đúng không?”
“…”
“Cậu thầm mến tôi sao?”
“…”
“Lộc Hàm, cậu như vậy tôi rất có áp lực nha.”
“…”
“Có phải cậu…”
“Ngô Diệc Phàm.”
“Sao?”
“Sau này! Không được xông vào! Lúc tôi tắm! Để đi tiểu nữa!”
“… Nga.”
Đuổi chủ biên đại nhân không mời mà tới ra, Lộc Hàm mới thở phào một hơi, lại vội vàng kéo khăn tắm trên người xuống, lại bước vào bồn tắm.
Nước ấm vừa đúng, Lộc Hàm chỉ lộ ra một cái đầu khỏi mặt nước, khuôn mặt bị hơi nóng hun đến hồng hồng.
Ưm, thật thoải mái nha.
Tiếc chẳng được bao lâu thì Ngô Diệc Phàm đã không chịu được cô đơn mà gõ cửa.
“Lộc Hàm, Lộc Hàm, cậu có ở bên trong không?”
… Anh hỏi nhảm quá đi.
Lộc Hàm hung hăng thầm mắng, cuối cùng vẫn mở miệng đáp lại: “Sao thế?”
“Cậu tắm xong chưa?”
Ngô Diệc Phàm mở miệng hỏi.
“Chưa.”
Lộc Hàm bĩu môi trả lời.
“Vậy cậu có thể nhanh lên một chút không?”
Ngô Diệc Phàm mím môi thúc giục.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tong-bien-tap-khong-the-dang-yeu-vay-duoc/276199/chuong-8.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.