” … Vậy anh thích làm việc sao?” Tư Nghị lại hỏi.
“Tư Nghị, em làm sao vậy?”
Khi Tư Nghị ở cùng anh rất ít khi hỏi tới chuyện này, tuy rằng anh rất muốn biết, nhưng không có hỏi, cũng không muốn hỏi, anh không biết đối với Tư Nghị thì đây có phải là vấn đề dễ nói chuyện hay không. Về phần bản thân anh, anh cũng chẳng thấy có gì để nói, mà công việc của anh, lại càng không đáng nói.
Chính là, hiện tại Tư Nghị đang hỏi anh, anh nên trả lời như thế nào? Haiz …
“Hồi còn nhỏ ta cũng không biết bản thân mình thích cái gì, đi học cũng chỉ tốt nghiệp trung học sơ trung, vì cô nhi viện cũng không có nhiều tài chính để lo cho chúng ta học lên cấp ba, ta và vài đứa cùng tuổi đều bắt đầu ra ngoài làm thêm.
Cho đến khi bản thân có chút tiền liền báo danh vào lớp học phục vụ gia chính, rồi đến hiện tại, ta đối với công việc cũng có thể là thích, mà cũng có thể là không, ta chỉ cảm thấy đây là điều tất yếu cần có trong cuộc sống, em hiểu ý anh chứ?”
Anh cũng không phải là người có chí lớn, cũng chẳng phải là người có tham vọng gì, lý tưởng của anh rất nhỏ, chính là bình bình đạm đạm sống cả cuộc đời, rất nhiều người sẽ vì lý tưởng của bản thân mà sống, nhưng anh chỉ vì cuộc sống này mà sống thôi …
” … Vậy, anh, cần tiền đi?” Không phải vì nhàm chán, cũng không phải vì thích làm việc, nhưng vậy anh đi ra ngoài làm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tom-lay-anh-giup-viec/143586/chuong-29.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.