Tự sau ngày xác định quan hệ ấy, cuộc sống giữa hai người hình như cũng không có gì biến hóa, nhưng cảm xúc giữa hai người thì hoàn toàn bất đồng, đó là một loại ràng buộc vô hình cùng ăn ý, nhất là với hai kẻ không giỏi giao tiếp như Long Tư Nghị và Ôn Thừa Tường lại càng biểu hiện rõ ràng.
Bất quá, sau khi tỉnh giấc khỏi ý nghĩ hạnh phúc ngày hôm ấy, Ôn Thừa Tường trong lúc tận hưởng hạnh phúc cũng không thoát khỏi nhiều phiền não.
Lúc trước anh tới đây với thân phận là nhân viên gia chính, nhưng hiện giờ hai người trở thành người yêu, chẳng lẽ anh vẫn còn thực sự muốn lấy tiền của Tư Nghị sao?
Không, anh không cần, tuy rằng anh tới nơi này vì công việc, nhưng chẳng lẽ một người nam nhân như anh lại đi lấy tiền của cô sao? Hơn nữa chưa cần đề cập tới chuyện anh là nam nhân, cho dù là nữ nhân hẳn cũng chẳng lấy tiền của đối phương …
Mà như thế cũng sinh ra một vấn đề khác, anh cần tiền, Tư Nghị thì không cần anh nuôi, mà anh cũng chẳng vọng tưởng anh có năng lực nuôi được Tư Nghị, anh không phải loại người luôn khăng khăng trong chủ nghĩa đại nam tử gì, Tư Nghị ở trong phương diện tiền bạc đã không khuyết thiếu gì, anh cũng không cần tự bản thân lấy số lương ít ỏi đi miễn cưỡng nuôi cô, làm cả hai người đều xấu hổ.
Nhưng mà, bọn nhỏ ở cô nhi viện cần tiền lương của anh, cho tới nay anh đều tiết kiệm tiền lương của mình quyên góp vào cô nhi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/tom-lay-anh-giup-viec/143585/chuong-28.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.