Sau khi từ công viên giải trí Kim Đỉnh trở về, mỗi ngày trôi qua như dài thêm vài giờ.
Hoàng Gia Vũ vẫn như thường nhật, ngồi trước bàn làm việc nhưng dáng vẻ không có mấy phần chuyên tâm, nhìn sơ qua cũng biết là đang sao nhãn.
Thư ký thấy anh tủm tỉm cười một mình mới làm lạ: " Hoàng tổng có chuyện gì vui, mấy ngày hôm nay anh có vẻ giống con người hơn rồi."
" Ý cô trước giờ tôi không giống con người?"
" Ấy không phải." Thư ký Tố Hạ sợ giám đốc hiểu lầm, vội vã giải thích: " Thường ngày anh chỉ như cổ máy làm việc xong thì về nhà, đến nụ cười còn hiếm khi xuất hiện, nhưng bây giờ anh tự xem đi ạ, anh cười tủm tỉm như vậy muốn tôi không chú ý là chuyện không thể."
Gia Vũ dùng tay xoa nhẹ lên cánh môi của mình, quả thật là đã cười... Anh tự hỏi, việc được gặp lại cô gái mà đến nằm mơ cũng muốn nhìn thấy khiến anh vui đến mức này...?
Thường ngày dù dáng vẻ có lạnh lùng thì Hoàng Gia Vũ vẫn rất câu hồn thiếu nữ. Tố Hạ nghĩ rằng nhiều nhất, đây là vẻ đẹp lạnh lẽo của tổng tài cần phải có.
Nhưng sau khi nhìn thấy khuôn mặt điển trai của Tổng giám đốc được tô điểm bằng một nụ cười nhẹ nhàng thì Tố Hạ lại có hơi đổi ý, Tổng tài ấm áp cũng rất tuyệt a.
Nếu không phải Tổng giám đốc có người ngày đêm mong nhớ thì cô đã sớm nhân cơ hội mà tiến tới rồi.
Đột nhiên
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/toi-xuyen-khong-bi-cuon-vao-gioi-tai-phiet/2731522/chuong-35.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.