Tôi thẳng lưng, cầm rượu, cong eo, dùng hết khí thế của yêu phi.
"Tỷ tỷ một mình uống rượu, chắc buồn hỏng người rồi nhỉ?"
Tiệc rượu chia ra nam nữ quyến, nhưng vẫn nhìn thấy lẫn nhau.
Môi của Cao quý phi sớm đã bị cắn rách, vừa nhìn thấy tôi liền:
"Tiện nhân!"
[Hỗn xược!]
Tôi bị dọa một trận, thứ phản ứng lại là tiếng lòng của Tiêu Kỳ.
[Người ta cũng không có mắng ngài, ngài tức giận cái gì...]
Tiêu Kỳ không nói gì nữa.
Tôi cười hề hề nhìn Cao quý phi:
"Hỏa khí của tỷ tỷ lớn như thế, vậy càng phải uống hết ly rượu này để hạ hỏa."
"Một tiệp dư nhỏ bé, cũng xứng kính rượu bổn cung sao?"
Cao quý phi đứng phắt dậy, bốp một cái đánh rớt ly rượu của tôi.
- -- Ặc...
- -- Làm sao đây...
Tiêu Kỳ: [Trực tiếp đánh.]
Tôi: [Hả?]
[Đánh!]
Tiêu Kỳ nói [Lúc trước nàng ta đánh ngươi thế nào, bây giờ ngươi đánh nàng ta lại thế ấy.]
Tay tôi run run.
Cũng không kịp nghĩ làm sao Tiêu Kỳ biết Cao quý phi từng đánh tôi, chỉ nghĩ đến mấy bạt tai khi đó của nàng ta, làm mặt tôi sưng tận mấy ngày...
Tôi liếc qua phía nam quyến một chút, Cao thừa tướng đã nhìn qua bên đây rồi.
[Tô Thanh Thanh, đánh cho trẫm!]
Tôi cắn răng, nhắm mắt, bốp –
Ai cũng không ngờ đến tôi vậy mà lại dám đánh Cao Ngân Sương, cảnh tượng nhất thời trở nên hỗn loạn.
Tiêu Kỳ lại
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/toi-va-hoang-thuong-tam-y-tuong-thong/2560247/chuong-13.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.