"Bệ hạ!"
Suy cho cùng Tiêu Kỳ cách bên đây khá gần, hắn vừa đến, tôi và Cao Ngân Sương cùng đồng thanh.
Nhưng rõ ràng Cao Ngân Sương gọi chân thành thắm thiết hơn nhiều.
- -- Dù sao mặt người ta cũng sắp sưng lên rồi.
Mà 1 sủng phi giả bình thường gọi hắn là cẩu hoàng đế như tôi, tiếng gọi khó tránh khỏi việc ra vẻ nhu mì.
- -- Nhưng...
"Thanh Thanh, vừa nãy tại sao nàng dùng sức tát Cao quý phi như vậy?" Tiêu Kỳ cau mày.
"Bệ hạ, bệ hạ phải vì thần thiếp..."
Không đợi Cao Ngân Sương nói xong, Tiêu Kỳ đau lòng nhìn tay tôi: "Tay tát đau không? Hay là mời ngự y xem xem."
Tôi: "..."
- -- Ngài được lắm!
Biểu cảm trên mặt Cao Ngân Sương đều cứng lại, nước mắt cứ như thế treo trên khóe miệng.
"Bệ hạ! Theo phân vị Tô tiệp dư vốn không nên xuất hiện ở yến tiệc, càng huống hồ nàng ta vậy mà lại hống hách như vậy, dĩ hạ phạm thượng đánh quý phi nương nương, hàng nghìn con mắt đang nhìn chằm chằm, khiến nhiều người bàn tán, xin bệ hạ nhất định phải xử phạt!
Nghe nói Cao thừa tướng yêu thương đứa con gái này nhất, lúc này mặt đã trắng nhách.
"Lẽ nào chuyện trên triều đường ái khanh quản không đủ, còn muốn vươn tay đến hậu cung của trẫm à?"
"Thần không có ý này, chỉ là..."
"Có điều ái khanh ngược lại đã nhắc nhở trẫm, Tô tiệp dư thân phận hơi thấp, có việc làm này với Quý phi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/toi-va-hoang-thuong-tam-y-tuong-thong/2560245/chuong-14.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.