Tiêu Kỳ ôm tôi đi thẳng về Dao Quang Điện.
Dao Quang Điện giống như gặp ăn trộm, người ngã ngựa đổ.
Đồ trước đây ban thưởng đến còn chưa thu dọn xong, các cung nhân quỳ từng người trên đất.
Tiêu Kỳ đút thuốc cho tôi, tôi mới bắt đầu hồi phục sức lực, cổ họng cũng có thể thở phì phò rồi.
Ngài ấy luôn không nói một tiếng nào.
- -- Miệng không nói, trong lòng cũng im lặng.
Chỉ trầm mặt đút thuốc cho tôi.
Tay chân tôi bị trói hơi lâu nên đều tím bầm hết.
Tôi cũng không biết nói gì, chỉ lặng lẽ xin lỗi trong lòng.
[Xin lỗi, gây thêm phiền phức cho ngài rồi.]
Đột nhiên Tiêu Kỳ hất rơi hộp thuốc trên tay, đứng dậy đi ra ngoài.
Lúc đến cửa thì dừng lại, quay lưng với tôi:
"Vẫn đi sao?"
Lại nói: "Đi đi, sớm đi sớm sạch sẽ."
Sau đó ngài ấy phất tay áo bỏ đi.
Tôi chớp mắt, nhặt hộp thuốc lại.
- -- Đúng là một bạo quân xấu tính xấu nết.
===
Tất cả đều làm theo kế hoạch ban đầu.
Ngày hôm sau, tôi làm xong túi thơm, đặt trên bàn dài ngài ấy thích ngồi nhất.
Phía trên có thêu một chữ "Kỳ".
Nếu như ngài ấy thỉnh thoảng nhớ đến tôi, chắc sẽ nhìn đến nó.
Buổi chiều nội thị ở Cần Chính Điện đưa đồ qua.
- -- Vậy mà lại là 1 xấp ngân phiếu.
Hương Lan vừa thu dọn trang sức cho tôi vừa lau nước mắt.
Nhưng thật ra em
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/toi-va-hoang-thuong-tam-y-tuong-thong/2560230/chuong-22.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.