Sau này tôi vẫn luôn nhớ về ngày hôm nay.
Đây là ngày quan trọng nhất trong sinh mệnh của tôi.
Một mình tôi ngồi trong xe ngựa tối tăm u ám.
Nghe thấy tiếng đế vương cao ngạo mở rộng cánh cửa trái tim với mình.
[Trẫm biết nàng đến từ 1 thế giới kì lạ khác.
Trẫm biết những gì trong lòng nàng mong muốn là 1 đời 1 kiếp 1 đôi người.
Trẫm biết trẫm thân ngồi ở vị trí cao, không câu nệ tình riêng, trong lòng hoài thiên hạ.
Hậu cung của trẫm chỉ nên là công cụ cân bằng triều cục, sinh con đẻ cái.
Nhưng trẫm cũng là một cơ thể có máu có thịt.
Trẫm sẽ có tình, cũng sẽ biết yêu.]
[Tô Thanh Thanh, trẫm thích nàng.]
- -- Nước mắt tôi rơi xuống.
[Trẫm muốn lập nàng làm hoàng hậu, không phải diễn kịch, mà xuất phát từ đáy lòng.]
[Tô Thanh Thanh, có thể...ở lại không?]
Mưa bên ngoài đã lớn lên, như ngân châm gõ vào cửa sổ xe.
[Trẫm sẽ kính trọng nàng, yêu thương nàng, bảo vệ nàng, trẫm sẽ chống lưng cho nàng cả đời.]
[Quân vô hí ngôn.]
Tôi cũng không biết trong đầu tôi đang nghĩ gì nữa.
Có lẽ cũng giống như đôi mắt của mình, đang không ngừng đổ mưa.
"Cô nương, có thể đi được chưa?" Người đánh xe đằng trước hỏi.
Tôi lại đẩy mở cửa sổ.
Tiêu Kỳ vẫn là tư thế lúc nãy.
Quay lưng về phía tôi, dáng vẻ nhấc bước muốn đi.
Nhưng thật ra chẳng hề nhúc nhích.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/toi-va-hoang-thuong-tam-y-tuong-thong/2560227/chuong-23.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.