Ngón tay thon dài đẹp mắt của Lục Văn Dật vỗ về chơi đùa dấu tay trên cằm Mục Tinh Thần chừng nửa phút, lòng bàn tay chậm rãi dời xuống dọc theo cái cằm trắng nõn, da thịt dưới ngón tay bóng loáng non mềm, non đến độ chỉ dùng chút sức sẽ để lại vết đỏ trên đó.
Cuối cùng lòng bàn tay chậm rãi dừng lại ở hầu kết nhỏ nhắn hơi gồ lên, Lục Văn Dật dùng sức nhấn, nhìn người ngủ say cau mày lộ ra vẻ đau đớn, hắn cười nhẹ rồi dán cả bàn tay vào.
Hắn cảm thấy kỳ lạ.
Kỳ lạ tại sao ông già hám lợi lòng dạ đen thui kia có thể nuôi ra đứa con trai ngây thơ ngu xuẩn như thế này.
Lục Văn Dật cúi đầu chậm rãi tới gần mặt của Mục Tinh Thần, mùi thuốc riêng biệt xen lẫn mùi thuốc sát trùng chui vào mũi hắn. Hắn không ghét bỏ lập tức lùi lại mà càng tới gần hơn, gần tới mức sống mũi cao chống lên gò má tái nhợt của Mục TInh Thần.
Đây là tư thế rất thân mật, nhưng người làm ra tư thế này vừa dùng mũi cọ mặt Mục Tinh Thần, vừa thì thầm như ác quỷ: "Nếu giết mày, ông già hẳn sẽ rất đau lòng."
Bàn tay đặt trên cần cổ trắng nõn tinh tế bỗng siết chặt, Lục Văn Dật ngẩng đầu, hơi hưng phấn thưởng thức Mục Tinh Thần nhíu chặt mày vì ngạt thở, nhìn gương mặt nhỏ đỏ bừng liều mạng giãy dụa trong ác mộng, phát ra một tiếng cười nhẹ: "Thật xinh đẹp."
Cuối cùng Lục Văn Dật vẫn luyến tiếc buông
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/toi-thuc-su-khong-muon-cuop-nam-chinh/3570839/chuong-61.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.