Lương Tử bị đánh vào khí quản, ngất đi dưới góc tường, co giật, trong miệng thở hổn hển từng hơi.
Không đợi La Cường phản ứng, Vưu Nhị Gia giành trước, lại hung hăng đánh một cú vào tên xui xẻo kia một lần nữa, làm thằng nhãi này ngủ tiếp thêm mười lăm phút.
Ánh mắt La Cường lạnh lùng ngó xem động tác của đối phương, trong lòng đã hiểu rõ, Vưu Nhị Gia mới thật sự là con cá lớn ẩn phía sau màn, sâu đến nỗi một bầy sói não tàn Trương Đại Hổ, Lương Tử cũng không biết nổi sự thật, không biết bộ mặt thật của người này, chỉ coi ông già này như người đưa tin.
Mắt La Cường lạnh lẽo nói: “Nhị Gia, ngày hôm nay lão già ngài hiện thân là có chuyện gì muốn nói với tôi đúng không?”
Vưu Nhị gia: “Ồ, thế mày nghĩ thế nào?”
La Cường: “Có chuyện gì thì cứ nói.”
Vưu Nhị Gia gằn từng câu từng chữ tung ra điều kiện của ông ta: “Lão Nhị, tao muốn ra tù, mày không được cản.”
La Cường nghiêng đầu, hừ nói: “Ông ra tù, chỉ còn mình tôi ở lại đây đếm lịch, tại sao tôi lại phải để ông ra ngoài?”
Tình hình trên bàn đàm phán đột nhiên thay đổi bất ngờ.
Vưu Nhị Gia: “Chẳng lẽ mày muốn chắn đường tao sao?”
Bên môi La Cường trồi lên một nụ cười nghiền ngẫm, bố cản đường ông thì sao nào? Bố chỉ cần một câu tố giác thôi, làm gì được nhau?
Vưu Nhị Gia nhìn chằm chằm người, đột nhiên cười, cười đến kì lạ: “Lão Nhị, mày với tao giống nhau sao? Mày cứ ngồi yên ở chỗ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/toi-pham/1801700/chuong-91.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.