Lão Giả tên là Giả Phúc Quý, trước kia được giam giữ ở một nhà tù khác trong nông trường Thanh Hà, nhốt chung một chỗ với đám người Đàm Long. La Cường căn bản không gặp được người này trong mấy năm đầu, hoàn toàn không biết sự tồn tại của người này.
Sau này bởi vì lũ bất ngờ mưa to thiên tai kéo đến, một đám người từ các nơi thưa thớt dời đi, toàn bộ di cư đến khu nhà tù mới, không phải oan gia không gặp nhau, cứ như vậy mà tiến đến một chỗ.
La Cường cũng sơ ý, khi đó chỉ cố ác đấu với Đàm thiếu gia, lăn lộn mù quáng, không dự đoán được sau lưng ẩn giấu cá lớn hơn. Hiện giờ xem ra, Đàm Tiểu Long quả thực chỉ là một con giun mồi nhử.
Người trong toàn nhà tù Thanh Hà đều biết 3709 lớp số 7 La Cường đại đội một, cũng biết Đàm Long, nhưng không ai biết ông lão họ Giả này là giả.
La lão nhị ở chỗ sáng, đối phương vẫn luôn ở trong tối.
Thật ra người này cũng không già lắm, số tuổi không lớn như vậy, chỉ lớn hơn La Cường ba tuổi.
Eo không cong, lưng không còng, chân không thọt, không thở mạnh, trên người cũng không bệnh, thậm chí nếp gấp cùng da đốm đồi mồi rối loạn lung tung trên mặt đều là cố ý ngụy trang ra, lừa gạt mọi người chung quanh, quản giáo và phạm nhân đều cho rằng người này là phạm nhân già yếu bệnh tật thành thật ngoan ngoãn.
Vưu Nhị Gia ngồi ở trên ghế bên cạnh bếp lò, kéo kéo ống quần, lộ ra giày vải màu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/toi-pham/1801699/chuong-90.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.