* Quốc bảo: báu vật của quốc gia.
Thiệu Quân nhíu mày, lẩm bẩm nói: ” La Cường sao lại như thế? Không phải hai hôm trước vẫn còn đang rất bình thường sao?”
Đội trưởng Điền ở đầu bên kia điện thoại nói tốt cái gì mà tốt, cũng đã cáu kỉnh suốt mấy tháng nay rồi. Tôi cảm thấy gần đây anh hai La rất không đúng, nhất định là tư tưởng đang có vấn đề gì đó rồi. Đội trưởng Thiệu, không phải cậu quen biết anh ta sao? Tìm anh ta nói chuyện một chút đi, chúng ta phải giáo dục người này, nếu không sớm muộn gì cũng xảy ra chuyện thôi.
Thiệu Quân yên lặng.
Thiệu Quân đột nhiên hỏi: ” Đã nhốt mấy ngày rồi.”
Đội trưởng Điền nói ngày thứ hai cậu đi thì đã bị nhốt lại.
Thiệu Quân vừa nghe đã nóng nảy, gầm lên: ” Đã hơn một tuần rồi sao? Tại sao lại nhốt lâu như vậy, còn không mau thả anh ta ra đi.”
Đội trưởng Điền nói bọn họ nào dám thả, lỡ như thả ra thật sự làm bị thương người khác thì ai sẽ chịu trách nhiệm được đây? Trong toàn bộ khu nhà giam này, ai mà có thể đánh lại được anh ta chứ.
Thiệu Quân lớn tiếng hét: ” Đã nhiều ngày như vậy, lại còn xảy ra chuyện lớn như thế, tại sao các người không nói sớm cho tôi biết hả? ”
Đội trưởng Điền cũng khó chịu nói chúng tôi phải tìm được cậu thì mới nói được chứ, thiếu gia Thiệu Tam? Di động của ngài khóa máy, gọi điện đến nhà cậu thì người nhà của cậu vậy mà lại nói với chúng tôi là không
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/toi-pham/155592/chuong-2.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.