Thiệu Quân nằm ngửa trên chiếc giường lớn trong phòng ngủ, hí mắt nhìn chiếc đèn thủy tinh hình quả cầu đang rủ xuống.
Một chiếc đèn nhập khẩu đang tỏa những tia sáng rực rỡ đủ màu sắc, y tức đến mức chỉ muốn nhảy từ trên giường vọt lên cắn nuốt nó, nhai từng miếng từng miếng cho nát vụn thì thôi.
Một tay Thiệu Quân bị còng ở trên đầu giường, còn chừa lại mỗi tay trái để y có thể với tới lấy ly nước ở đầu giường, dù cho có bị khát cũng không chết ngay được. Một cái còng khác đang còng chân trái của y ở dưới chân giường, chân phải được tự do để y thuận tiện co duỗi một cái.
Đây cũng cách mà Thiệu Quốc Cương có thể nghĩ ra để ép buộc con trai của ông. Không nghe lời cha mày sao? Cha mày trực tiếp cho thằng nhóc mày một cái còng, khỏi cần nói chuyện tình cảm gì cả.
“Mẹ kiếp ông nội ông…”
Thiệu Quân cố gắng vùng vẫy tay phải, lại đá đá chân trái, mặt ngửa lên trời mà mắng.
Dù sao ba y cũng không có ông nội, y có thể ra sức mắng thoải mái mà cũng chẳng hề có một chút gánh nặng tâm lý nào.
Thiệu Quân là một trong mấy cậu ấm có tiếng ở Bắc Kinh này, là một người mang vẻ phong lưu đứng đầu.
Thiệu Quân có tiếng tăm, lại bừa bãi, không phải bởi vì y có sự nghiệp thành công hơn so với những người khác trong nhóm con ông cháu cha, bao nuôi được nhiều nữ minh tinh hơn người khác. Thiệu Quân vừa không kinh doanh mà y cũng chẳng bao nuôi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/toi-pham/155591/chuong-1.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.