Vào ngày mùng tám tháng mười hai, khi tôi trở về nhà, A Thi không có ở đó.
Tôi kéo vali nhìn căn nhà trống trải, cảm thấy có chút không quen.
Hôm nay là sinh nhật cô ấy, có lẽ cô ấy đến nhà bố mẹ rồi.
Tôi đến nhà bố mẹ tôi.
Vừa bước vào cửa, tôi đã thấy A Thi đang khóc.
"Bố, mẹ, Kiều Kiều, làm sao vậy?"
Nhìn chiếc nhẫn trên bàn, tôi chợt hiểu ra ngay, chuyện tôi và A Thi yêu nhau bị phát hiện rồi.
Tôi đứng trước mặt A Thi: "Có giận thì giận con đi, A Thi không có lỗi."
Nhưng họ phớt lờ tôi. Tôi không thể nghe thấy họ nói gì, chỉ thấy họ lần lượt hét vào mặt A Thi.
Trình Kiều thậm chí còn tát cô ấy.
Tôi tức giận vùng dậy, vươn tay đẩy Trình Kiều ra.
Nhưng nó không hề bị đẩy đi chút nào.
A Thi cũng phớt lờ tôi, cô ấy cầm chiếc nhẫn và rời khỏi nhà.
Khi tôi đuổi theo cô ấy xuống dưới, cô ấy đang ngồi trên chiếc ghế dài ở tầng dưới, đầu phủ đầy tuyết, khóc lóc thảm thiết.
Tôi ngồi xổm xuống trước mặt A Thi:
"Anh về rồi, A Thi. Em ngẩng đầu lên nhìn anh trai đi. Sau này chúng ta không về nhà nữa, được không?"
"Đừng khóc, A Thi, tim anh rất đau."
Nhưng dù tôi có dỗ dành thế nào thì cô ấy cũng giả vờ như không nghe thấy.
Đã đồng ý là tôi sẽ ngả bài, nhưng lại để cô ấy đối mặt với sự tức giận của
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/toi-om-ban/2936710/chuong-13.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.