Từ sau khi biết Tần Mạc thích mình, cho dù Liễu Ngọc Hàm không cần phải suy nghĩ quá nhiều về chuyện tương lai của mình, cũng biết Tần Mạc sẽ không đặt cậu vào tình huống nguy hiểm một cách tùy tiện được, vậy chuyện cậu tham gia vào tổ dự án Tưu Khê đã làm rõ vấn đề.
Rất có thể ngay từ đầu Tần Mạc đã biết hoàn cảnh ở Tưu Khê không tạo tổn thương gì với cậu.
Nếu giả thuyết này là đúng, thì Liễu Ngọc Hàm hỏi thẳng sẽ không có vấn đề gì.
Liễu Ngọc Hàm không biết cách nói chuyện, cho nên cho dù dùng cách uyển chuyển nhất cũng không khác là nói thẳng ra là bao.
Ví dụ như "Có phải thiếu tướng Tần đã biết nguyên nhân bệnh của tôi rồi hay không?", hay là "Tòa nhà đổ nát ở Tưu Khê có thích hợp để đặt từ trường không đồng nhất hay không?"
Thái độ lúc này của Liễu NGọc Hàm quá nghiêm túc, hy vọng có được câu trả lời thể hiện rõ trên từng câu chũ, sau khi Tần Mạc nghe được câu hỏi của cậu, không giống như lần trước để cậu từ đi tìm câu trả lời, trả lời thẳng vào câu hỏi của cậu.
"Ừm, ngay từ đầu anh đã biết nguyên nhân bệnh của em." Tần Mạc nói tiếp, "Nhưng khi ấy anh không tiện can thiệp."
Quả nhiên là như vậy.
Liễu Ngọc Hàm nhận ra ý khác trong câu nói của anh, suy nghĩ một lát rồi hỏi: "Khi đó chưa có ai để ý đến tôi? Nếu như khi đó tôi chưa thu hút sự quan tâm của họ, thì khi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/toi-muon-lam-trai-dat-ve-vang/2932864/chuong-48.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.