Liễu Ngọc Hàm chuẩn bị rất đơn giản, chọn đúng thời điểm Tần Mạc có vẻ rất dễ nói chuyện, nói kết quả mình nhận được cho anh nghe.
Thật ra cậu biết mình nói dối trước mặt Tần Mạc cũng chả có tác dụng gì vì thế quyết định nói thật.
Dù sao tâm trạng của Tần Mạc đang tốt, cũng không đến mức nổi giận với cậu, nhiều lắm cũng chỉ lạnh mặt mà thôi, sau đó lại có cảm giác như con thú săn mồi đói bụng tám trăm năm, cậu cũng đã quen rồi, nên cũng chả thấy sợ bao nhiêu cả.
Đã sắp biến thành tiếng cười trong miệng người khác rồi, có gì mà sợ nữa?
Thật ra đúng là thế, Tần Mạc đã biết trước chuyện của Liễu Ngọc Hàm, nhưng thấy cậu nguyện ý nói cho mình nghe, chẳng những không tức giận mà còn thấy vui hơn.
Nói thật, Tần Mạc rất vui khi Liễu NGọc Hàm quan tâm đến mình, điều này chứng tỏ Liễu Ngọc Hàm đang từng bước đặt anh ở trong lòng, cho dù lộ ra tính toán nhỏ của mình cũng phải giúp anh.
Khi Liễu Ngọc Hàm đang xúc động kể chuyện cho Tần Mạc, nhìn thấy ánh mắt đầy ý cười của Tần Mạc mới đột nhiên nhớ đến khả năng của Tần Mạc, nói không chừng đã sớm biết chuyện của mình, chỉ chực chờ mình chui vào lưới.
Buồn bực với chỉ số thông minh của mình, Liễu NGọc Hàm thở dài, cảm thấy nếu cứ tiếp tục như này cậu sẽ tự đào hố chôn mình, quyết định ra vẻ mắt không thấy tim không đau, dứt khoát chuyển đề tài.
"Tóm lại,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/toi-muon-lam-trai-dat-ve-vang/2932862/chuong-47.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.