Tôi nắm lấy tay Mộc Dịch xông ra ngoài quan tài, Mạc Vũ cũng lao ra khỏi khe hở. Ba người chúng tôi đáp xuống mặt đất ở bên cạnh quan tài.
Cách đó năm mét có một người thanh niên khoảng ba mươi tuổi đang cầm đèn pin.
Anh ta cắt tóc đầu đinh, mặc áo Trung Sơn, quần Tây, giày da. Gương mặt chữ điền, mày đậm mắt to, trên mặt mang theo nụ cười mỉm nhàn nhạt.
Thanh niên ăn mặc vô cùng kì lạ, kiểu ăn mặc này giống như ở thời kỳ đầu Dân Quốc những năm năm mươi, sáu mươi vậy, bây giờ còn rất ít người mặc đồ Trung Sơn.
Nhưng bộ đồ đó lại rất hợp với ngũ quan, vẻ ngoài của thanh niên.
Nơi eo anh ta giắt một túi vải bạt, tay phải cầm một chiếc la bàn màu vàng sậm.
Ba người chúng tôi cứ đưa mắt nhìn người thanh niên, mà thanh niên cũng vậy, quan sát kĩ ba người chúng tôi theo ánh sáng của đèn pin, ánh mắt cuối cùng dừng lại trên người Mạc Vũ.
Bầu không khí đột nhiên có chút nặng nề.
“Anh là ai?”, tôi hỏi người thanh niên.
Người thanh niên mỉm cười, cho người ta cảm giác như tắm trong gió xuân, nói: “Tôi là Lôi Dương. Hai người là Trương Sơn Thành và pháp sư Mộc Dịch đúng chứ?”
Mộc Dịch tiến lên một bước, nói: “Lôi Dương, anh cũng là một pháp sư, anh từ đâu đến đây? Vì sao lại nhúng tay vào chuyện này?”
Từ đầu đến cuối Lôi Dương vẫn giữ nụ cười trên mặt, nói: “Tôi là bạn của Tôn Bán Tiên. Tôn Bán Tiên gọi điện cho tôi nói ông ấy bị bắt
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/toi-la-thay-khai-quang/1751921/chuong-296.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.