Tôi nghe nữ thần hỏi tôi về Kiến Mộc thì choáng váng cả người, tôi liếc Đại Hồng đang trốn trong không trung, bảo cô ấy mau nghĩ cách!
Nói thế nào thì yểm này cũng giống cô ấy, như vậy nó chắc chắn có liên quan đến cô ấy, có thể năm xưa đó là tổ tiên mấy chục đời trước của nhà bọn họ, có thể năm xưa thứ gì đó đã lấy cơ thể của cô ấy và em gái của cô ấy để giờ trò xấu, nói chung thì cô ấy có thể nghĩ ra cách mà phải không?
Nhưng bây giờ cái cây cỏ cứu mạng Đại Hồng này hoàn toàn vô dụng, không biết cô ấy đã trốn đi đâu và mặc kệ tôi.
“A Lạc, anh có thể đưa cho em Kiến Mộc được không? Em ngửi thấy mùi Kiến Mộc trên người anh!” Nữ thần nghiêng người về phía tôi, vô cùng nghiêm túc nhìn tôi, nói: “Nếu có Kiến Mộc thì em không sợ cái gì nữa rồi!”
Tôi vội vàng giơ hai tay ra, không dám nói vì sợ bị lộ, nên đưa hai tay ra tỏ ý không chống cự.
Nhưng cô ta có thể thấy trên người tôi không có Kiến Mộc.
“Ha!” Nữ thần lại cười với tôi, tay cô ta siết chặt lấy Âm Long, lưỡi rắn màu đen của Âm Long thò ra.
Tôi lo lắng nhìn chằm chằm, suýt nữa đã hét lên, nhưng cuối cùng lại kìm lại được.
Tôi nhớ lưỡi rắn của Âm Long rất dài mà? Mà nhãi con này là rắn chứ không phải ếch, ếch bị ném một cái là lè lưỡi rồi!
Còn rắn bị bóp một cái
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/toi-la-nu-quan-tai/3545027/chuong-383.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.