Tôi cứ thế trơ mắt nhìn bàn tay của mình biến mất như vậy, thế mà dường như Âm Long cứ ngủ như bình thường, tôi quýnh cả lên, đi gọi Lệ Cổ theo thói quen.
Nhưng sao mà cái tên Lệ Cổ này lại không đáp lại, như thể hoàn toàn không cảm nhận thấy tôi vậy.
“Nhóc Dương?” Sư thúc vội vàng chạy tới, vươn tay muốn kéo Âm Long ra giúp tôi, nhưng dù thế nào cũng không chạm vào được, như thể bàn tay biến mất của tôi vốn dĩ đã không tồn tại vậy.
Tôi chưa kịp nghĩ xong thì sư phụ đã bị Đại Hồng kéo ra.
Đại Hồng nhìn tôi và Âm Long rồi lắc đầu với sư thúc và nói: “Nó đang bị yểm, nếu ông kéo ra như vậy thì chỉ chọc giận nó thôi, chúng ta cứ rút lui để nghĩ cách trước.”
Nhưng lúc này quần nhỏ của đội trưởng Triển đã bị cởi sạch và vứt dưới sàn, hơi thở hổn hển của anh ta càng trở nên nặng nề hơn, nhưng chúng tôi không thể nhìn thấy nữ thần giống “Đại Hồng” như đúc kia.
Lưỡi rắn của Âm Long đã hoàn toàn biến mất, bàn tay của tôi cũng biến mất khỏi cánh tay.
Những cảnh sát hình sự bên cạnh lo lắng nhìn tôi, đồng chí Tểu Lưu ở cạnh nói với vẻ vô cùng sốt ruột: “Cô Trương, có phải sau này cô cũng xuất hiện trong giấc mơ của chúng tôi cùng cô ấy không?”
“Tôi đã nói đây không phải là mơ mà là bị yểm!” Đại Hồng trừng mắt nhìn Tiểu Lưu với vẻ chỉ tiếc rèn sắt không thành thép, sau đó
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/toi-la-nu-quan-tai/3545026/chuong-382.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.