Từ xưa đến nay vẫn luôn có Sơn Thần, có người là tinh linh trên núi biến thành, có người được gia tộc sơn quỷ truyền lại, cũng có người là linh hồn của một ít anh hùng do đế vương nhân loại phong sau này.
Dù sao mỗi loại đều có nhưng ít nhất họ cũng rất thiêng liêng?
Hơn nữa nhìn vị Sơn Thần này chỉ cần một tiếng là có thể làm tất cả sơn tinh dã quái khiếp sợ, giống như không có thực lực sao?
Sao còn có người để cho ông ấy chịu thiệt thòi chứ?
Hay là yêu nữ?
“Nhóc Dương, con không sao chứ?” Sư thúc ở ngoài cửa nghe được động tĩnh bên trong, cúi đầu hỏi một tiếng.
Lúc này, rốt cuộc tôi cũng hiểu được vì sao vừa rồi sư thúc nói chuyện này để cho Trường Sinh làm, mặt tôi lập tức đỏ lên, lớn tiếng đáp lời tỏ vẻ tôi không có việc gì, dứt khoát ngồi ở trong chậu không đứng dậy, hướng về phía bên ngoài hỏi: “Là ai để cho Sơn Thần đại nhân chịu thiệt thòi vậy?”
“Hừ!” Sơn Thần hừ lạnh, không trả lời câu hỏi của tôi, chỉ lớn tiếng nói: “Có phải cô ngại nước quá nóng hay không, có muốn Tuyết Nữ đi vào băng bó cho cô một chút hay không!”
Tôi sẽ đi! Cho dù ông ấy thẹn quá hóa giận cũng không phải làm như vậy!
Một chiêu này quá mãnh liệt, bây giờ tôi nghiêm túc hoài nghi Tuyết Nữ và Sơn Thần này có phải bình thường hay không.
Nói không chừng chính là bởi vì Sơn Thần cần một hình tượng xinh đẹp
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/toi-la-nu-quan-tai/3545013/chuong-369.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.