Tôi nghe sư công hỏi giấu gì trong tay làm tôi có cảm thấy không được tin tưởng, đồng thời trong lòng dâng lên một sự tủi thân, lão địa chủ này đúng là không tâm lý chút nào.
Tôi đang định giơ tay thì chợt nghe lão Miêu hét to, bổ nhào bằng tư thế chó đớp thức ăn.
Chỉ thấy đằng sau là chân phải của sơn thần đại nhân đang duỗi ra vô cùng dũng mãnh, nhìn theo góc độ đó, hẳn là vừa rồi ông ấy đã đá vào mông của lão Miêu đang đặt trên bậc thang ngôi đền đá.
“Ông già kia, ông làm gì đó!” Lão Miêu một tay ôm mông, thẹn quá hóa giận: “Đừng tưởng ông cụ này không còn sức ra tay, nếu mà là trước đây… Nếu mà là trước đây thì tôi đã sớm…”
Lúc này tuyết nữ vui vẻ chạy tới, kéo tay sơn thần đại nhân mừng rỡ nói: “Ông nội, Tiểu Tuyết mang mọi người về rồi!”
“Đó là ông nội của tuyết nữ à?” Lão Miêu vốn đang định dọa nạt, lại lập tức chạy đến nắm chặt tay sơn thần đại nhân: “Ai da, lão đồng chí đến đây chắc vất vả lắm nhỉ?”
Tôi bị lão Miêu chọc cười, rút tay trong áo khoác giơ lên trước mặt sư công: “Đây là mấy cây ngân châm dính long khí của nhà họ Nguyên, người muốn sao?”
“Chết tiệt!” Đầu bếp Ngụy đang tựa trên người sư công vội lùi lại, liên tục xua tay với tôi: “Sao cái thứ này lại trong tay cô?”
“Ngân châm dính long khí ư?” Đại Hồng muốn đổi tư thế tựa trên người đầu bếp Ngụy song chân
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/toi-la-nu-quan-tai/3545012/chuong-368.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.