Cô nàng mập được Trường Sinh cõng trên lưng, tên này vẫn còn đang nói chuyện đầy tức giận. Nhưng khi cô ấy nói đến việc Kiến Mộc cũng bị khiêng đi, Trường Sinh mạnh mẽ bỏ cô ấy xuống, hai mắt nặng nề nhìn cô ấy và nói: “Bị khiêng đi?”
Tôi nghe thấy vậy cũng có chút kinh hãi, tôi biết Kiến Mộc có thể tự mình chạy nhưng chưa từng nghe nói đồ vật có thể bị khiêng đi!
Cô nàng mập này thậm chí còn không nghĩ tới điểm mấu chốt của vấn đề này là gì, dường như cô ấy vì bị đối xử không bình đẳng cho nên tức giận, cô ấy đặt mông ngồi trên mặt đất rồi nói: “Kiến Mộc bị một vài yêu tinh nhỏ trên núi khiêng lên núi, những thứ nhỏ này thích nhất là sưu tầm bảo vật, Kiến Mộc chính là vạn một chi tổ. Nếu là trước đây, những thứ nhỏ bé này không dám đụng vào Kiến Mộc nhưng bây giờ hình như chúng ta ngửi được mùi từ xa, chúng tôi còn chưa vào núi thì đã bị mấy thứ này mang đi.”
Tôi gật gật đầu, vội vàng đưa tay ra giúp cô ấy thở đều, kết quả vừa đưa tay ra đã đụng phải miệng vết thương, cô nàng mập đau đến mức hét lên, tôi đành phải vội vàng bỏ tay ra, hỏi cô ấy những vết thương này từ đâu mà có, sư công của tôi và lão Miêu rốt cuộc đi đâu rồi.
Cô nàng mập giống như một vũng bùn vậy, cô ấy nằm trên mặt đất rồi không hề động đậy gì nữa. Ngụy Yến trực tiếp lấy chân đá cô ấy, tên
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/toi-la-nu-quan-tai/3545004/chuong-360.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.