Đối mặt với khuôn mặt tươi cười của Ngụy Yến, tôi vậy mà lại không nhịn được cười cười với cô ấy, có cô ấy ở đây, mặc kệ có hữu dụng với chúng tôi hay không, ít nhất cô ấy cũng sẽ làm cho người ta vui vẻ hơn một chút.
Tôi đứng dậy từ trong ngực Trường Sinh, nhìn bốn phía, Đại Hồng và Vương Uyển Nhu hình như đang mất sức nên vẫn còn đang nghỉ nơi, những người khác ngoại trừ Tiểu Bạch và tuyết nữ thì đều dã tỉnh.
Khuôn mặt Nguyên Thần Tịch vẫn bình tĩnh mà nặng nề nhìn ra xa, như thể có rất nhiều tâm sự.
Tôi nghĩ đến từ sau khi Nguyên Thần Tịch đi ra khỏi hang động trong phòng của lão đạo Diêu ở Ngọc Hoàng cung thì hình như đã có rất nhiều tâm sự nặng nề.
Tôi chưa bao giờ hỏi anh ta đã thấy gì trong cái hang động có nhiều quan tài đá như vậy nhưng nhìn thần sắc của anh ta hình như anh ta biết rất nhiều điều trong đó nhưng không nói với chúng ta.
“Tỉnh rồi thì dậy ăn chút gì đi!” Đầu bếp Ngụy thật sự đang phát huy sở trưởng đầu bếp của ông ấy, gọi chúng tôi tới ăn sáng.
Thật ra tôi cũng không biết ăn cái gì, nhưng tôi cảm giác cả ngày cả đêm đều đã không được ăn ngon, lúc này ngồi xuống ăn cái gì cũng tốt.
Có lẽ đầu bếp Ngụy sợ chúng tôi chúng tôi kén ăn nên đã trộn tất cả mọi thứ lại, nhưng hương vị cũng không tệ.
Khi ăn, tôi vẫn không ngừng trộm nhìn Đại Hồng và
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/toi-la-nu-quan-tai/3545003/chuong-359.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.