“Cổ trùng ở trong Kiến Mộc sao?” Sư công nhìn về phía những dãy núi liên miên vô tận nơi xa bất đắc dĩ nói: “Để giết Điền Đại Thu, bà Điền cũng bỏ nhiều công sức thật, nhưng mà ta cũng không hiểu rõ về mấy thứ này của Miêu Trại bọn họ. Những chuyện này chỉ có chờ sau khi ra ngoài, lấy Kiến Mộc ra nghiên cứu thử thì mới có thể kết luận được.”
Tôi cũng nghĩ như thế, ngay cả Đại Hồng cũng nói đây chỉ là một cái tên, còn cụ thể ra sao thì người tới từ Linh giới như cô ấy cũng không rõ, còn cả Vương Uyển Nhu sống nghìn năm cũng không biết nhiều lắm.
“Vậy thì…” Ngụy Yến không có hứng thú với chiếc quan tài đá và Kiến Mộc, cô ấy thấy chúng tôi không nói gì nữa thì nhẹ nhàng lướt tới, nhìn sư công hỏi: “Vậy thì đài Vọng Hồn đã xảy ra chuyện gì? Vương Uyển Nhu từng nói đài Vọng Hồn nằm ở nơi giao nhau giữa âm phủ và nhân gian, trên giáp nhân gian, dưới giáp Hoàng Tuyền, thế nhưng cái hồ đó lại?”
“Lục Cô nói đó là đài Vọng Hồn cũng không sai.” Sư công liếc Ngụy Yên một cái có hơi buồn cười nói: “Chẳng nhẽ việc này tên tiểu quỷ nhà cô lại hiểu rõ hơn chúng tôi sao?”
“Thế nhưng theo lý thuyết thì không thể có người sống tồn tại xung quanh đài Vọng Hồn được mà?” Ngụy Yến nhìn chằm chằm vào sư công, cô ấy cắn môi dưới có phần xoắn xuýt, há miệng mấy lần như định nói gì xong lại như thể khó mà mở miệng được.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/toi-la-nu-quan-tai/3544925/chuong-286.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.