Tôi nghe thấy Ngụy Yến hét lớn một tiếng, vội vàng tóm lấy sợi dây xương ngón tay kia, kéo Tiểu Bạch ra, nhìn về hướng lão Miêu hô to: “Cây lộc vừng đổ rồi, mau cõng sư công ra khỏi đây!”
“Ồ!”
Sau đó bên ngoài bắt đầu có âm thanh lá cây xào xạc nổi lên, Trường Sinh vội vàng ném ra toàn bộ dây mây trên người, quấn lấy chúng tôi ném ra ngoài, còn bản thân thì phá cửa sổ nhảy ra, Hắc xà cơ trí chui vào cơ thể Trường Sinh theo ra ngoài.
Tôi ôm lấy Tiểu Bạch lăn trên đường thôn làng mấy vòng rồi mới đứng dậy.
Vừa ngẩng đầu lên thì nhìn thấy sư công than thở xoa eo, tôi vội vàng buông Tiểu Bạch ra đỡ ông ấy.
Nhưng Ngụy Yến lại nhanh hơn một bước, gấp quạt lại đánh lên người sư phụ nói: “Ông đừng có giả vờ nữa, mau đi nhìn xem cây lộc vừng đó đi.”
Tôi cũng ngạc nhiên, vội vàng bước về phía cây lộc vừng bị đổ.
Cây lộc vừng bị bật gốc, cây đổ xuống đúng chỗ căn nhà gỗ nhỏ, đè bẹp nó, Trường Sinh vẫn cầm ngọn đèn dầu trong tay.
Tôi vội vàng kéo anh đến bên cạnh cây lộc vừng, nhìn xuống phía dưới thân cây có một cái động lớn, bên trong để một ngọn đèn dầu giống hệt ngọn đèn trong tay Trường Sinh đang cầm, mà bốn vách tường của động đều là rễ cây bán vào với độ dày đặc khác nhau.
Nhưng ở chính giữa cái động lại có một cái cối xay màu đen, rõ ràng chỉ có kích thước bằng cái chén
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/toi-la-nu-quan-tai/3544924/chuong-285.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.