Một đám linh thể bay từ sông Âm lên, lại vòng vòng quanh chúng tôi rồi mới chậm rãi bay theo hướng sông Âm.
Tôi bị lá bùa Sư công ném đến che kín mũi miệng, bản thân lại sắp nghẹt thở sợ mình mà hít thở sẽ có linh thể phát hiện ra, kéo tôi vào Hoàng Tuyền đạo.
Hoàng Tuyền đạo vẫn luôn là truyền thuyết trong giới, chưa có ai nhìn thấy nhưng lại không phải chuyện giỡn chơi. Lỡ như bị kéo vào thì cho dù đạo hạnh cao thâm đ ến mấy thì chỉ một ánh mắt của linh thể nơi này đã đủ rồi.
Lần này sông Âm yên lặng đến nỗi còn không có cả tiếng nước chảy, tựa như đến dòng nước cũng phải chảy cho cẩn thận, tôi thừa lúc linh thể phát ra ánh sáng trắng mờ nhạt, hai mắt đảo quanh bốn phía.
Tiểu Bạch dán sát trên thân Âm Long, mũi miệng cũng bị một lá bùa bịt kín giống tôi. Nhưng thứ này có vẻ cho rằng Linh phù không bảo đảm cho nên tự dùng tay bóp chặt mũi miệng, đôi mắt nhỏ cũng nhìn khắp nơi. Chúng tôi chạm mắt, tôi lập tức đảo mắt, ra hiệu chết người rồi vội chớp mắt với nó.
Tiểu Bạch là thứ hay liều chết, lỡ như nó làm ra chuyện gì khi không có Vương Uyển Nhu ở đây, chúng tôi thật sự không chắc có thể kiểm soát được nó hay không.
Còn Sư công và lão Miêu lại như không có chuyện gì, hai ông già nhìn xuống dưới, trông như chỉ đứng ở đó chứ không có gì đặc biệt cả.
Trường Sinh lại giống như người
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/toi-la-nu-quan-tai/3544916/chuong-277.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.