Tôi nghe xong cũng không khỏi muốn hỏi nơi bị thấm nước này liên quan gì đến cá?
“Mấy người chắc chưa từng về vùng quê bao giờ phải không? Cá thích nhất là nước, nơi có nước chảy đến chắc chắn có rất nhiều cá. Nhưng trong dòng sông này hẳn là có một con cá quái, chúng ta châm lửa phía trước, con cá này không đủ không khí để thở sẽ bơi đến nơi có nước chảy, vậy thì chúng ta sẽ có hi vọng!” Lão Miêu nửa ngồi trên thân Hắc Xà, giảng giải vô cùng đắc ý.
Mắt tôi bị khói hun suýt thì chảy nước mắt, không thể nhắc bọn họ rằng trong động sông này có mùi xương bị đốt tanh tưởi. Đừng bảo là con cá, đến bản thân tôi cũng sắp bị ngạt chết rồi.
Nhưng mà thà vậy còn hơn là chết đuối ở đây. Cũng phải cảm ơn Liễu oa tử đã hút sạch mớ đầu cá đó, không thì chỗ xương thối rữa đó có lẽ sẽ không nổi lên.
Con cá quái kia bị lão Miêu nắm trong lòng bàn tay, ngoan ngoãn như chó nuôi trong nhà đưa chúng tôi đến hạ nguồn, chỉ chốc lát đã đến thác nước.
Nhưng lúc này thay vì chìm xuống nước, nó lại không ngừng ngoi lên trên.
Con cá quái xoay đầu nhìn lão Miêu một cái rồi bay thẳng xuống thác nước cuồn cuộn.
Tôi nhìn dòng nước chảy xiết, một cục đá rơi xuống chắc cũng bị dội ngược lên. Tôi ngồi trên lưng Âm Long nhìn ngó khắp nơi.
Bờ cát nơi con trùng tử thần từng nằm đã bị nước nhấn chìm hoàn toàn, cả mấy
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/toi-la-nu-quan-tai/3544915/chuong-276.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.