Tôi nghe sư công vui vẻ nói muốn câu cá, đột nhiên phát hiện hình như chuyện đi tìm Niêm Niêm trùng chỉ là đang tìm mồi câu cho ông ấy.
“Xì!”
Nhưng Hắc Xà xem lời nói của sư công như là thánh chỉ, hít hà kéo chiếc lưỡi rắn sau lưng Âm Long rồi nhanh chóng lặn xuống.
“Xì!”
Nhóc Âm Long lại nghiêng đầu nhìn tôi với Tiểu Bạch, ánh mắt toát lên vẻ kìm không nổi nữa.
“Chịu khó đi tiếp xem chút đã!” Tôi thấy Âm Long giống như rất thèm đến điên rồi, đành hét lớn với nó.
“C-H-Í-T..T…T! C-H-Í-T..T…T!”
Lệ Cổ cũng vùng vẫy trong lòng giống như nó khinh thường tôi lắm vậy.
Nhưng tôi hoàn toàn không để ý đến tâm trạng của chúng, tôi mới là chủ nhân của nó mà!
Vì sao tôi lại không có chút địa vị nào chứ?
“C-H-Í-T..T…T!”
Lệ Cổ tiếp tục kêu xèo xèo vài tiếng trong lòng tôi rồi tuột xuống đầu Âm Long, tự cử động bơi về chỗ Hắc Xà.
“Xì!”
Âm Long vô cùng khó chịu, liên tục vặn vẹo cơ thể khi chở tôi với Tiểu Bạch trên mặt sông.
“Ngoan ngoãn một chút đi!” Tôi không ngờ có một ngày ba đứa này liên kết thành một bè!
Âm Long theo sông Âm dần dần bơi ra hạ lưu, thỉnh thoảng Hắc Xà cũng ngoi đầu lên để hít thở nhưng vẫn không thấy nó ngậm được một con Niêm Niêm trùng to béo nào.
Tôi thấy càng bơi càng xa lập tức quay đầu nhìn lại, ngay cả Trường Sinh đang đứng giữa sông Âm làm cột mốc cũng dần dần
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/toi-la-nu-quan-tai/3544913/chuong-274.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.