Tôi nghe sư công quát mình cũng biết chuyện này đã rất rối đến mức không rõ đầu đuôi rồi, lập tức trừng ông ấy rồi để mặc cho ông ấy tiếp tục suy nghĩ mà vươn tay chạm vào cái ót của mình.
Đúng như dự đoán, thân của một cây châm lộ khá rõ ở ngoài nhưng may mắn không có đi vào hết, dựa theo kinh nghiệm gà mờ về thi châm của tôi thì chỉ cần vuốt nhẹ cũng có thể dần dần rút cây châm ra.
Cả cây châm bạc biến thành màu đen, không biết lão địa chủ sư công keo kiệt này đã đắn đo bao lâu mới bắn cây châm trừ độc cho tôi.
Nếu nhắc về châm bạc thì tôi có một bộ châm bạc rất tốt, nó là bộ có hàn khí do ông tổ của nhà Nguyên Thần Tịch truyền lại, nhưng vì tôi không dám dùng nên đã để nó ở nhà họ Đinh rồi.
Người có thể tận hưởng được bộ châm đó trên đời này này chỉ có mỗi mình Trường Sinh thôi, khi nào quay về tôi lấy ra cho sư công kiểm tra xem.
“Haiz! Chuyện là cái quỷ gì đây chứ? Lộn xộn không có đầu mối, tất cả rối nùi thành một đống!” Sư công thở dài một hơi, rồi đấm lên nền đất.
Tôi liếc ông ấy rồi đến lão Miêu đang liên tục hút thuốc kia, mới vẫy tay áo với Ngụy Yến đi ra ngoài cửa hang nhìn xem.
Tôi lập tức ngoan ngoãn một xíu!
Nước đang dần dần ngậm từ dưới cửa động lên, khoảng chừng một mét nữa là tràn vào động rồi.
Cách đó không xa
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/toi-la-nu-quan-tai/3544912/chuong-273.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.