Người bạn đó dẫn tôi đến làm việc trong một quán mới. Và thật tình cờ tôi đã được gặp lại Nen, cũng đang làm việc trong quán này. Chúng tôi rất vui mừng khi gặp lại nhau. Nen nói với tôi rằng cô ấy vẫn chưa trả hết nợ. Nen chính là người đầu tiên được một má mì mua đi làm việc, trước tất cả những người khác, và cô ấy cũng đi làm trước tôi gần một tháng nhưng mới trả hết được một nửa. Tôi kể với Nen việc má mì của tôi bị bắt trong khi tôi vẫn chưa trả hết “théc”. Tôi dự định nếu bị chị Tíc đến tìm, tôi sẽ làm việc để trả nợ chị, để chị hiểu rằng tôi không hề trốn nợ vì má mì bị bắt trước. Tôi muốn Nen gọi điện báo với chị Tíc rằng cô ấy đã gặp được tôi. Nen cũng nhận lời với tôi sẽ không kể chuyện này với bất cứ ai. Sau đó Nen nói với tôi rằng cô ấy có tin vui muốn cho tôi biết nhưng tôi phải đoán thử xem đó là tin gì? Tôi lắc đầu là tôi chịu, không thể đoán được. Nen thông báo rằng cô ấy gặp một người, nếu tôi biết thì chắc chắn sẽ rất vui. Tôi vội hỏi:
“Chị Ổ có phải không?”.
Nen nói:
“Không phải”.
Tôi đoán tiếp:
“Thế là chị Tài à?”.
Nen nói đó là người tôi không bao giờ nghĩ đến. Tôi càng thấy hồi hộp nên đoán chơi:
“Nen đã gặp Lếp có phải không?”.
Nen nhìn tôi ngạc nhiên không hiểu sao tôi lại biết được chuyện này. Tôi chỉ nói cho vui vì nghĩ chắc
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/toi-la-e-ri/2209375/chuong-20.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.