Bên ngoài gió to mưa điên cuồng, đã không thấy bóng dáng VânSở, tôi tìm anh thế nào, tôi tìm anh thế nào?
Đau đớn trong lòng đã không thể kềm nổi, mặc gió mưa quấtvào đau rát, tôi che mặt khóc, khóc thất thanh, khóc tuyệt vọng, khóc cho ra nhữngnỗi đau, khóc cho hết những tình cảm đang cố kìm chế. Nếu câu chuyện Tình Nhi kểlà thật, vậy là kiếp trước, Vân Sở để lại trong lòng tôi một giọt nước mắt, nhưmột câu thần chú đánh vào tim, cho nên kiếp này, tôi mới không thể thờ ơ. Tôilau mặt, nước mưa hay nước mắt, tôi đã thể phân biệt.
“Bởi vì anh ấy đau, tôi mới có thể hôn anh, ôm anh…Tôi chỉ lợidụng anh, lợi dụng anh để chữa vết thương lòng!”
“Vậy tiếp tục lợi dụng đi!”
…
“Ta có yêu cầu nàng thích ta sao?”
…
Mỗi câu, đều rõ ràng như trước mắt. Đau quá, đau quá…
…
Một chiếc ô che lên đầu tôi.
Là anh, nhất định là anh!
Tôi mừng như điên.
“Anh đã trở lại?!”
Thấy rõ người tới, nụ cười trên môi tôi đông cứng, không phảianh, không phải anh. . . . . Nỗi thất vọng quá lớn, tôi đã không thể che giấu.
“Coi chừng sinh bệnh, trở vào đi.” Hiên Viên Vũ cau mày nói.
“Không! Tôi còn chưa tìm được Vân Sở!” Tôi kiên quyết lắc đầu.
“Mưa to gió lớn, đi đâu tìm?!”
“Tìm không thấy tôi sẽ đứng đây, lập tức có thể thấy mà chờ!”Tôi đứng ra phía con đường duy nhất vào thôn.
“Đi về!” Hiên Viên Vũ ngang ngược túm tay kéo tôi lại.
“Tôi không về!” Tôi giật mạnh tay ra, bây giờ dù có là
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/toi-la-bao-boi-cua-ai/80416/chuong-13.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.